Showing posts with label Memory. Show all posts
Showing posts with label Memory. Show all posts

Chúc Tết năm con Mèo - Tân Mão 2011



Xuân về Tết đến, xin chân thành biết ơn các anh, chị, em đã quan tâm đến Techzone trong thời gian qua.

Kính chúc các bạn và gia đình năm mới:

Sức khỏe, hạnh phúc, an khang, thịnh vượng. 

Năm Tân Mão
Chúc ông bà 
Sức khỏe không tổn hao
Chúc các anh
 "Leo" nhanh lên đỉnh cao
Chúc các chị
Luôn duyên dáng, thanh tao
 Chúc các chú
Tiền vào đầy hầu bao
Chúc các thím
Ăn nói luôn ngọt ngào
Thần tài đến
Ai ai cũng mau giàu
Năm mới về
Cuộc sống sẽ không còn lao đao!!!

Xin lỗi ... Anh chỉ yêu em đến đây...

Em àh! Chúng ta đã quen nhau được bao lâu rồi nhỉ? Một ngày, một tuần, một tháng, một năm hay năm năm... Quãng thời gian qua tuy không dài nhưng nó cũng đủ để cho chúng ta hiểu và yêu nhau hơn, đúng không em? Thế nhưng anh đành phải chôn giấu những tháng ngày tươi đẹp đó vì ngày mai anh phải đi, đi về một nơi rất xa, xa lắm em àh! Anh không thể nhìn thấy em, không được nhìn thấy ánh mắt sáng to tròn của em, nhìn thấy nụ cười rạng rỡ của em. Lúc này đây, cảm giác trống trải đang tràn ngập tâm hồn anh. Anh suýt nín thở nếu như không kịp tỉnh giấc.



Nhớ lại thuở chúng ta mới yêu nhau, hạnh phúc biết mấy em nhỉ? Mỗi sáng sớm thức dậy, đọc những dòng tin nhắn của em kèm theo dòng kí tự : x thật đáng iu là ngày mới của anh luôn được bắt đầu và kết thúc một cách hoàn hảo.

Anh không thích mưa nhưng hôm nay trời lại mưa, cơn mưa này dai dẳng làm tăng thêm nỗi nhớ em, trái tim anh như đang lạnh buốt vì trống vắng. Mưa làm anh sợ, anh sợ rằng mưa không thôi rơi và nỗi buồn trong anh cũng thế.






Chắc em còn nhớ ... anh đã hứa . Anh hứa rằng sẽ yêu em mãi, sẽ bảo vệ, che chở cho em.Thế mà giờ đây anh đành thất hứa. Anh đáng trách lắm đúng không em? Thế thì em cứ trách anh đi, anh hiểu mà! Thời gian qua vì công việc và sự nghiệp của riêng mình mà anh đã hờ hững với em. Anh xin lỗi em nhé! Nếu được bắt đầu lại lần nữa, anh vẫn xin được làm người yêu của em nhưng anh sẽ không để vụt mất em như thế này nữa! Còn về phần anh, anh sẽ không thay đổi gì hết, anh vẫn là anh. Chỉ có điều anh không thể tiếp tục yêu em nữa. Anh xin lỗi .... anh chỉ yêu em được đến đây.


Bây giờ anh sẽ bước đi, bước ra khỏi cuộc sống của em. Anh sẽ đi tới một thế giới khác - một thế giới không có em ở đó. Đêm nay ngước nhìn bầu trời, cảm giác lạnh lẽo lại vây quanh anh. Vì mưa nên bầu trời càng thêm tăm tối, ảm đạm nhưng nếu nhìn xa hơn, xa hơn nữa ... sẽ thấy một ngôi sao đang lấp lánh, hướng về phía anh và mỉm cười. Ngôi sao đó chính là em - người anh đã từng yêu nhất. Tạm biệt em!!!

Tìm lại chính mình!


Mọi chuyện cuối cùng cũng sẽ tốt đẹp.Nếu chưa thực tốt đẹp thì chưa là cuối cùng. Mưa!,Vào một ngày mà tôi thật sự cảm nhận được rằng mình chẳng là ai trong cái thế giới nhỏ bé này. Tôi đã đọc câu này hàng ngàn lần,uhm, hàng ngàn lần để có thể tìm được lối thoát cho chính mình. Trời vẫn mưa!, con đường về nhà quen thuộc, sao lạ lẫm với tôi quá đổi----> lạ kỳ. Chẳng giọt nước mắt nào mà sao vẫn thấy cổ họng đắng ngắt, cay cay nơi sống mũi....



Hạnh phúc có quá nhiều mảnh ghép phải không ? Đến nỗi người ta chẳng hài lòng với những miếng ghép gồ ghề mà mình có cả. Đã có lúc chạm tay vào hạnh phúc rồi mà mình lại hờ hững buông ra , lại một minh ra đi để tìm lại chính mình và thế là mọi chuyện đã bắt đầu vào chính cái đêm mưa Sài Gòn ấy. Cái đêm mà chính tôi chẳng biết mình là ai? Phố phường chếch choáng lặng yên, chỉ có thể nghe được tiếng nấc từ trái tim mà thôi.Sao lại thế nhỉ? Đến bây giờ tôi cũng không hiểu nổi tại sao mình lại đi con đường này? Chính tôi mà, đúng không? Sao tôi vẫn cảm thấy đau đớn, hụt hẫng vô cùng. Tìm lại chính mình là con đường dài và đầy thử thách. Thật thế không ?

Con người cũng thật lạ .Khóc khi buồn ,cười khi vui, la hét khi tức giận nhưng lại câm nín khi nổi đau quá lớn và âm ỉ. Đòi hỏi công bằng trong thế giới này hình như là sự ngốc nghếch quá, đúng không ? Chẳng có ai cho ai cả, và như thế có nghĩa rằng tôi đã sai rồi. Đong nổi đau bằng bàn tay bé nhỏ của mình. Chẳng thể nào đủ sức nắm chặt lại nữa..

Và rồi có một người dạy tôi rằng: đừng bao giờ xem nỗi đau của mình là quá lớn.So với thế gian ai cũng thế mà thôi, cũng hạnh phúc, cũng đớn đau và phải tự học cách cân bằng cho chính cuộc sống của mình. Tôi đã từng là một học sinh thật xuất sắc, học cách giấu nỗi buồn rất khéo, rất kín, rất sâu. Nếu tình cờ ai đó mang nỗi buồn ấy ra để giúp tôi nguôi ngoai, thì tôi lại xù lông lên để dành giựt lại nỗi đau của mình. Rồi cất giấu nó ở một nơi xa hơn, kỹ hơn như một bản năng. Có nhiều lúc cũng muốn lấy nổi buồn ấy ra, cũng muốn lắm chứ. Lấy ra để vứt nó vào một góc khuất nào đó trong thế giới bao la này, để tuyết chôn vùi nó thật sâu, để cát sa mạc che chở và ôm ấp nó. Như thế, sẽ không còn ai biết nỗi buồn của mình nữa. Vì khi đó có thể nó đã đông cứng dưới lớp tuyết dày kia hay đã tan chảy cùng với cái nóng của mặt trời?

Nhưng vết thương ấy hình như đã khắc sâu đến nỗi, mỗi lần vô ý, chỉ cạm nhẹ tay thôi đã cảm thấy buốt nhói. Và như thế tôi lại đành chôn chặt nó ở một chỗ thật sâu của ngóc ngách trái tim để chẳng có ai có thể nhận ra ,và cũng tự mình đánh lừa rằng : mình chẳng có nỗi buồn nào cả. Chẳng có ai để nhớ thương, chẳng có gì để tiếc nuối . Cuộc sống là những chuỗi ngày cố gắng, cố gắng cười, cố gắng để được xem là hạnh phúc. Nhiều khi quá mệt mỏi với sự cố gắng ấy. Nhựng vẫn phải cố...

Đêm! thời khắc mà mọi người đã chìm vào giấc ngủ. Ngoài trời mưa vẫn đang rơi, lắng nghe mưa , như nghe chính nỗi đau của mình và chỉ mong sao được một lần cầm trên tay nỗi đau ấy và khóc, khóc thật nhiều. Để rồi mãi mãi mãi quên đi mình là ai. Chắc chắn sẽ, có lúc, lúc mà người ta gọi bằng cuối cùng ấy.Tôi chẳng còn phải cố gắng mà vẩn có thể khóc một cách ngon lành với tất cả những buồn vui của mình. Sẽ phải đến lúc đó thôi, đúng không? Nhưng chắc chắn không phải là lúc này rồi. Vì giờ đây, tôi vẫn đang rất cố gắng, nhưng sao mắt vẩn ráo hoảnh...

Và nỗi buồn vẫn âm ỉ cháy nơi góc khuất nào đó trong tâm hồn của một kẻ lang thang, đang đi tìm lại chính mình!

Chúc mừng Ngày của mẹ: Mẹ là duy nhất...



Khắp thế giới, 24 giờ trong ngày Chủ nhật của tuần thứ hai của tháng 5 là những giây phút người mẹ được hưởng trọn vẹn niềm hạnh phúc.


Giống như 20-10, ngày lễ Vu Lan (rằm tháng Bảy), ngày chủ nhật thứ 2 của tháng 5 cũng là một ngày dành để tôn vinh, bày tỏ tình yêu và lòng biết ơn của mình với mẹ. Ở Việt Nam, Ngày của mẹ thường được gắn với ngày 8-3, 20-10 hoặc lễ Vu lan (rằm tháng bảy âm lịch). Gần đây, với sự hòa nhập nền văn hóa, chúng đã có thêm ngày chủ nhật thứ hai của tháng năm là Ngày của mẹ theo nhiều nước phương Tây. Năm nay, Ngày của mẹ sẽ là ngày Chủ nhật, mùng 9 tháng 5

Nguồn gốc ngày của Mẹ 


Nguồn gốc ngày của Mẹ có vào thời kỳ cổ Hy Lạp và La Mã. Nhưng cái gốc lịch sử Ngày của Mẹ có thể tìm thấy ở Anh Quốc, nơi đó Chủ Nhật Ngày của Mẹ đã được tổ chức rộn riệp trước khi lễ lộc này được thành hình bên Hoa Kỳ. Dầu vậy, việc ăn mừng liên quan của ngày này được coi là một hiện tượng mới gần đây, chưa đến một trăm năm. Phải tri ân công khó của những phụ nữ tiền phong như Julia Ward Howe và Anna Jarvis mà "ngày này" mới thành hình.

Ngày nay việc liên hoan cho Ngày của Mẹ được tổ chức ở 46 quốc gia trên thế giới (mặc dầu vào những ngày khác nhau) và là một dịp rất thịnh hành cho mọi dân tộc. Hàng triệu người trên khắp thế giới dùng cơ hội này để tưởng công bà mẹ của mình , tri ân họ về việc sanh thành, dưỡng dục, luôn nâng đỡ và khuyến khích con cái của mình.
Lịch Sử Sớm Nhất Ngày Của Các Bà Mẹ
Lịch sử sớm nhật ngày của các bà mẹ đã bắt đầu từ thời cổ xưa bên Hy Lạp, vào hội mùa Xuân hàng năm, người Hy Lạp dùng ngày này để cúng hiến cho các nữ thần, và cũng là dịp để họ tưởng công Rhea, vợ của thần Cronus (trong thần thoại Hy Lạp) và là mẹ của nhiều vị thần trong thần thoại Hy Lạp.
Cổ sử La Mã cũng tổ chức hội mùa Xuân, được gọi là Hilaria để tưởng nhớ đến Cybele, một mẩu chúa. Cũng nên để ý rằng hội mùa Xuân để cống hiến cho Cybele bắt đầu khoảng 250 năm trước khi Đấng Christ được sanh ra. Việc ăn mừng này bắt đầu vào ngày 15 tháng Ba để cúng hiến trong đền thờ của Cybele, kéo dài ba ngày, gồm có diễn hành, trò chơi, và những dạ hội giả trang. Những cuộc tổ chức ăn mừng này gây nên nhiều tiếng xấu đến nỗi những người thờ cùng Cybele bị cấm vào thành phố La Mã.
Các Cơ Đốc Nhân đầu tiên cũng đón mừng ngày của Mẹ được tổ chức vào Chủ Nhật thứ tư của mùa chay để tưởng nhớ đến nữ đồng trinh Mary, mẹ của Chúa Giê Xu. Ở Anh Quốc lễ này được tổ chức bao gồm tất cả các bà mẹ. Khi đó ngày này được gọi là Chủ Nhật Ngày của Mẹ.

Lịch Sử Ngày Của Mẹ: Chủ Nhật Ngày của Mẹ

Lịch sử cận đại nhất về ngày của Mẹ được bắt đầu vào khoảng thập niên 1600 bên Anh Quốc. Ngày này được tổ chức hàng năm vào Chủ Nhật thứ tư của mùa chay (40 ngày đến Lễ Phục Sinh) để tri ân các bà mẹ. Sau khi buổi cầu nguyện để tưởng nhớ đến nữ đồng trinh Mary, các trẻ em mang quà và hoa đến tri ân cho các bà mẹ của mình.
Vào dịp này, những người làm công, người học việc, và công nhân phải xa nhà, được chủ nhân khuyến khích đi thăm mẹ của họ và tri ân họ. Theo phong tục, các trẻ em đem quà và một bánh đặc biệt hay là một loại bánh bột có nhân trái cây, được gọi là simnel, để tặng các bà mẹ. Người Tiệp Khắc và các dân tộc khác cũng tổ chức ngày này tương tự như vậy. Phong tục tổ chức Chủ Nhật ngày của Mẹ bị quên lãng vào thế kỷ thứ 19.
Tuy nhiên, ngày này được tổ chức trở lại sau thế giới thế chiến thứ hai, khi các người lính Mỹ đem phong tục và những hàng thương mại phỗ biến để quảng cáo vào dịp này.

Lịch Sử Ngày Của Mẹ: Julia Ward Howe
Đề nghị cho một ngày của Mẹ ở Mỹ chính thức được nêu ra do bà Julia Ward Howe vào năm 1872. Là một người hoạt động chính trị, một nhà văn, nhà thơ, Julia được nỗi tiếng qua bài hát về chiến tranh Nam Bắc, "Battle Hymn of the Republic". Bà Julia Ward Howe đề nghị lấy ngày 2 tháng Sáu hàng năm để tổ chức Ngày Của Mẹ và để cống hiến cho công cuộc hoà bình. Bà viết một bức thư nhiệt thành gởi đến các phụ nữvà kêu gọi họ đứng lên chống lại chiến tranh trong Lời Công Bố của Các Bà Mẹ nỗi tiếng của bà, viết ở Boston năm 1870. Bà cũng bắt đầu Ngày Của Mẹ Cho Hòa Bình được tổ chức vào chủ nhật thứ hai của tháng Sáu và tổ chức suốt trong nhiều năm. Bà Julia tranh đấu không ngừng cho việc chánh thức công nhận một ngày cho các bà mẹ và việc tuyên bố ngày này làm ngày nghỉ. Đề nghị của bà được phổ biến nhưng sau đó được thay thế với ngày của Mẹ làm ngày nghỉ và được tổ chức vào tháng Năm.

Lịch Sử Ngày Của Mẹ: Anna Jarvis
Anna Jarvis được công nhận là người sáng lập Ngày Của Mẹ ở Mỹ Quốc. Mặc dầu bà Anna Jarvis không bao giờ có gia đình hay có con riêng, bà được coi là hiền mẩu Ngày Của Mẹ, một biệt danh được gán cho một phụ nữ đã tranh đấu thật hăng say để dành cho được một ngày tri ân các bà mẹ. một động lực để ăn mừng ngày của Mẹ phát xuất từ chính bà mẹ của Anna Jarvis, bà Anna Marie Reeves Jarvis ôm ấp từ thuở nhỏ. Là một người đấu tranh và nhân viên an sinh xã hội, bà Jarvis nhiều lần đã bày tỏ lòng mong ước của bà cho một ngày nào đó có ai đó làm rạng danh các bà mẹ, còn sống hay mai một, và tri ân về những đóng góp của họ trong đời sống mỗi người.
Là một người con đáng yêu, Anna không bao giờ quên được những lời ao ước của mẹ mình, và khi mẹ bà qua đời vào năm 1905, bà dấn thân vào việc hoàn thành lòng mong muốn của mẹ bà để có ngày của các bà mẹ. Thái độ lãnh đạm thờ ơ của người dân Hoa Kỳ đối với thân mẩu của mình và lòng mong muốn để hoàn thành ước vọng của mẹ mình thúc đẩy khát vọng của bà.
Để bắt đầu, bà Anna dâng hoa cẩm chứng đến nhà thờ ở Graton, Virginia để tỏ lòng kính trọng mẹ mình. Hoa cẩm chứng là loại hoa mẹ bà rất ưa thích và Anna cho đó là tượng trưng cho tình yêu nồng nàn của một bà mẹ. Sau đó, Anna và những người ủng hộ bà đã viết thư cho các nhân viên cao cấp trong chính phủ, trong quốc hội cũng như những quan quyền ở các tiểu bang để vận động cho một ngày của các bà mẹ một cách chính thức. Việc kiên trì chịu khó vận động có kết quả. Vào năm 1911, Ngày của Mẹ được tổ chức hầu hết các tiểu bang của liên bang Hoa Kỳ. và vào ngày 8 tháng Năm, 1914, Tổng Thống Woodrow Wilson ký một nghị quyết ấn định ngày Chủ Nhật thứ hai của tháng Năm làm ngày của Mẹ.

Lịch Sử Ngày Của Mẹ: Việc Tổ Chức Ngày Của Mẹ Hiện Nay
Con tặng mẹ!
Ngày nay Ngày của Mẹ được tổ chức ở nhiều quốc gia gồm có Mỹ, Nga, Anh Quốc, Ấn Độ, Đan Mạch, Phần Lan, Ý, Thỗ Nhỉ Kỳ, Úc Đại Lợi, Mễ Tây Cơ, Gia Nã Đại, Trung Hoa, Nhật Bản, và Bỉ. Người ta dùng cơ hội của ngày này để tỏ lòng tôn kính mẹ của mình và tri ân họ về tình yêu thương và sự nâng đỡ của họ

Chúc Mừng Năm Mới 2010

 

Xin gởi lời chúc mừng tốt đẹp đến tất cả Bạn Bè của tôi và tất cả mọi người trong giây phút đầu năm mới này.
  • Chúc chúng ta có những ngày nghỉ đầu năm thật ý nghĩa và hạnh phúc bên gia đình, bạn bè, láng giềng.
  • Chúc chúng ta năm mới nhiều sức khỏe. Làm việc không thấy mệt mỏi.
  • Chúc năm mới chúng ta có một ý chí mạnh mẽ hơn để thực hiện những ước mơ của mình.
  • Chúc chúng ta nhận được nhiều may mắn hơn trong năm mới
Và đặc biệt, xin chúc chúng ta nhận ra được giá trị của sự yêu thương. Tình yêu thương thật sự là thứ quý giá nhất chúng ta có thể có nó ngay, ngay bây giờ!!!

Mà không chỉ dừng lại ở đó!


Tình Yêu Thương sẽ tạo ra sự khác biệt cho cuộc sống của chúng ta. Nó sẽ tạo ra của cải, tạo ra hạnh phúc, tạo ra một cuộc sống tốt đẹp giá trị hơn rất nhiều. Tết này tôi may mắn nhận ra giá trị này, sức mạnh này quý giá hơn tất cả những gì tôi có trong những năm qua. 

Tôi yêu thương các Bạn đã là bạn của tôi.  Tôi yêu thương để nhận lại điều gì ư? Sự yêu thương đó giúp tôi có động lực và tôi có sức mạnh để làm tốt hơn. Giúp tôi sống thoải mái và luôn hạnh phúc. Chúng ta có lúc suy ngẫm thế … :roll: cứ yêu thương như thế liệu có sống được không nếu không có thức ăn, có xe để chạy, nhà để ở… Nhưng những thứ vật chất đó từ đâu ra đây? Cũng từ nhiều thứ mà trong đó bí mật là Tình yêu thương đó mọi người ơi.

Tôi biết rằng ai đó vẫn còn chưa thật sự biết yêu thương và giá trị của nó. Đây cũng là một nhiệm vụ to lớn của tôi trong năm mới này. Tôi tin rằng chính nó là một nguồn tạo nên cuộc sống thú vị quanh ta. Xin hãy cùng tôi khám phá và thực hiện nó trong năm con cọp tuổi Dần nhé.;)



Mọi người xem hình đêm Giao Thừa nè: